Skip to content
Trip Japan YLP
Quay lại danh sáchMùa lá đỏ miền trung Nhật Bản: lá chuyển màu lúc nào, và cách lên lịch cho khỏi hụt

Mùa lá đỏ miền trung Nhật Bản: lá chuyển màu lúc nào, và cách lên lịch cho khỏi hụt

Bài viết của Ban biên tập Trip Japan YLPPhát hành bởi Trip Japan YLP

Trong bài viết

Có một con số mà cứ tới tháng 9 là mình lại nhớ.

Cơ quan Khí tượng Nhật Bản có hẳn một người ở Nagoya làm công việc trông chừng đúng một cây phong, rồi ghi lại cái ngày nó đỏ. Không phải dự báo nhé. Là ghi chép. Năm 2023 ngày đó là 17/11. Năm 2024 là 5/12. Năm 2025 là 25/11.

Cùng một cây. Cùng một thành phố. Cùng một người nhìn. Vậy mà lệch nhau gần ba tuần.

Nên mỗi khi tháng 9 có bạn nhắn hỏi "mùa lá đỏ miền trung Nhật Bản nên đặt ngày nào?", câu trả lời thật lòng là: chưa ai biết đâu bạn ơi. Nhưng có thứ làm được, và làm rất hiệu quả — lên lịch theo một khoảng thời gian thay vì một ngày, rồi kéo xác suất về phía mình. Mình kể bạn nghe cách tụi mình vẫn làm nha.

Mùa thu ở đây đi từ trên núi xuống

Điều duy nhất chắc chắn về kōyō là hướng đi của nó: từ đỉnh xuống phố, mất khoảng một tháng.

Núi Gozaisho bên phía tỉnh Mie cao 1.212m. Theo bản tin lá đỏ do chính công ty cáp treo cập nhật, năm bình thường thì khoảng 20/10 đỉnh núi đã vào độ đẹp. Lưng chừng núi phải tới giữa tháng 11. Còn thị trấn suối nước nóng dưới chân thì cuối tháng 11 mới đổi màu. Cùng một ngọn núi mà trên với dưới cách nhau nguyên một tháng.

Mọi thứ nằm giữa hai đầu đó đều xếp hàng theo độ cao. Thung lũng Kiso và vùng cao nguyên Hida quanh Takayama, Shirakawa-gō thường đẹp từ cuối tháng 10 sang tuần đầu tháng 11. Mấy hẻm núi phong ở vùng đồi Aichi thì rộ vào giữa tới cuối tháng 11. Cuối cùng là các công viên dưới đồng bằng Gifu, cầm cự được từ giữa tháng 11 sang đầu tháng 12.

Bản đồ chỉ có vậy thôi, và đó chính là thứ để bạn xoay lịch. Nếu bạn còn đang phân vân đi tháng mấy, bài nên đi miền trung Nhật Bản vào mùa nào đặt mùa thu cạnh cả năm để so, còn trang bốn mùa thì có bản tóm tắt ngắn.

Năm nơi, năm lý do khác nhau

Kōrankei là cái tên nổi nhất, và nó xứng đáng. Một hẻm núi rợp cây ở Asuke, trên vùng đồi thành phố Toyota, với hơn 4.000 cây phong thuộc 11 giống đổ từ sườn núi Iimori xuống dòng sông Tomoe. Một nhà sư bắt đầu trồng chúng từ những năm 1600, nghĩa là người ta đã kéo nhau về đây suốt bốn thế kỷ. Cái vòm đỏ của cầu Taigetsukyō với tán lá đỏ rực phía trên — chắc bạn đã thấy tấm ảnh đó ở đâu đó rồi. Đẹp nhất thường là giữa tới cuối tháng 11, và lễ hội lá phong mấy năm gần đây kéo dài trọn tháng 11, cây được thắp sáng từ lúc mặt trời lặn tới 9 giờ tối.

Obara, đi thêm hai mươi phút vào sâu trong đồi, mới là chỗ lạ. Cả vùng có tới cỡ mười nghìn cây shikizakura — anh đào bốn mùa, nở cả mùa thu chứ không riêng mùa xuân. Thế là giữa tháng 11 bạn đứng đó, trong một khung hình có cả hoa anh đào hồng phớt lẫn lá phong đỏ rực. Nghe vô lý mà đẹp thiệt.

Gozaisho dành cho ai muốn thấy lá đỏ sớm. Vì đỉnh núi chuyển màu từ nửa sau tháng 10, bạn ngồi cáp treo đi lên là thấy mùa thay đổi theo độ cao luôn: dưới chân còn xanh, bước ra ở đỉnh đã đỏ rợp. Nếu chuyến của bạn rơi vào tháng 10 và bạn tưởng đã lỡ mùa thu rồi, thì đây là lời giải.

Magome và Tsumago, hai trạm dịch trên con đường cổ Nakasendō, cho bạn ngắm lá trong lúc đi bộ thay vì chen chân đứng nhìn. Đoạn nối hai nơi dài khoảng 8km, vượt đèo Magome với chênh cao chừng 250m, và màu lá thường giữ từ cuối tháng 10 tới giữa tháng 11. Tường gỗ sẫm, vữa trắng, lá phong đỏ. Một ngày đáng giá.

Thác Yoro và công viên Yoro dưới đồng bằng Gifu là phương án muộn nhất, và cũng nhẹ nhàng nhất. Thác cao khoảng ba mươi mét đổ ở cuối một thung lũng rừng, lối dạo trong công viên đi dưới những vòm lá phong, và màu thường kéo từ giữa tháng 11 sang đầu tháng 12 — tức là vẫn kịp khi mọi nơi khác đã tàn.

Đông thật, nhưng né được

Kōrankei một chủ nhật đẹp trời cuối tháng 11 thì đông kinh khủng, đường vào Asuke kẹt cứng. Có hai cách ăn thua. Nếu lịch trình xê dịch được thì đi ngày thường, và đi thật sớm. Hẻm núi trong giờ đầu tiên có nắng khác hẳn hẻm núi lúc hai giờ chiều.

Cách còn lại là bỏ xe hơi. Từ ga Toyota-shi có xe buýt Meitetsu tới Kōrankei khoảng bốn mươi phút; từ ga Jōsui trên tuyến Meitetsu Toyota thì xe buýt Toyota Oiden mất khoảng một tiếng. Cả hai đều nhanh hơn ngồi xếp hàng trong dòng xe.

Gozaisho còn chặt hơn. Năm 2025, thị trấn Komono cấm xe cá nhân đi từ quốc lộ 477 vào cầu Yunoyama Kamoshika vào các ngày cuối tuần và ngày lễ từ 25/10 tới 24/11, từ 9 giờ sáng tới 3 giờ chiều, thay bằng bãi đỗ tạm 1.000 yên một xe cùng xe trung chuyển lên cáp treo. Năm nay nhiều khả năng cũng vậy, nên xem thông báo của thị trấn trước khi lái xe đi nhé.

Ngày giờ và lịch thắp đèn: nhớ kiểm tra nguồn chính thức

Mỗi nơi trong bài đều có lịch sự kiện riêng, và ngày xê dịch một hai tuần mỗi năm. Lúc mình viết bài này, cuối tháng 8 năm 2026, lịch lễ hội mùa thu năm nay vẫn chưa được công bố — thường thì khoảng tháng 10 mới có.

Vậy nên đừng lấy ngày từ một bài blog, kể cả bài này. Trước khi chốt, hãy mở trang của chính đơn vị tổ chức: Hiệp hội Du lịch Asuke cho Kōrankei, công ty cáp treo cho Gozaisho, trang công viên Yoro cho lịch thắp đèn buổi tối. Riêng giờ thắp đèn hay bị rút ngắn hoặc kéo dài sát nút lắm.

Còn về thời điểm lá đẹp, Hiệp hội Khí tượng Nhật Bản ra bản dự báo lá đỏ toàn quốc lần đầu vào khoảng giữa tháng 9 rồi cập nhật suốt mùa. Bài tập tháng 9 của bạn là đây, mà lại miễn phí.

Mặc gì, và vì sao nhiều người tính sai

Tháng 11 ở Nagoya trung bình khoảng 17°C buổi chiều và 8°C lúc gần sáng, theo số liệu trung bình ba mươi năm của cơ quan khí tượng. Nghe dễ chịu, và trong phố thì đúng là dễ chịu thật.

Nhưng núi không phải là phố. Cáp treo đưa bạn lên 1.200m chỉ trong hơn mười phút, và gió trên đỉnh Gozaisho cuối tháng 10 sẽ lùa vào từng khe hở của áo khoác. Hẻm núi cũng đọng khí lạnh — Kōrankei lúc 9 giờ sáng trong bóng râm lạnh hơn dự báo của Nagoya nhiều. Mặc nhiều lớp, khoác ngoài chắn gió, và mang thêm găng tay nếu bạn lên cao hoặc ở lại xem thắp đèn buổi tối.

Kiểu dân địa phương: lấy độ cao làm ngày dự phòng

Mẹo cuối, và là mẹo ăn tiền nhất.

Đừng chốt một điểm vào một ngày rồi cầu may. Hãy chọn hai nơi ở hai độ cao khác nhau và để cả hai đều lỏng. Nếu bạn tới đầu tháng 11, phần cao có thể là Hida hoặc thung lũng Kiso, còn Kōrankei để dành lại một tuần sau. Ngược lại, nếu bạn tới cuối tháng mà núi đã trụi, thì đi xuống Yoro hay các thung lũng Aichi, ở đó vẫn còn màu.

Độ cao chính là ngày dự phòng của bạn. Đó là lý do tụi mình đưa khách lên núi khi đồng bằng còn xanh, và xuống thung lũng ven sông khi đỉnh núi đã rụng hết lá. Ở đâu đó trong vùng này, luôn có thứ gì đó đang đổi màu — chỉ cần bạn chịu dịch chuyển một chút.

Còn nếu bạn vẫn đang thắc mắc miền trung Nhật Bản rốt cuộc là chỗ nào, tụi mình có một bài ngắn về vùng Tōkai gồm những tỉnh nào. Riêng phần cao nguyên và cách đi tới đó thì nằm trong bài hướng dẫn Takayama.

Đi tháng 11 nếu bạn sắp xếp được nhé. Nhớ mang áo khoác. Và để trống một ngày, đừng lấp đầy.

Đang lên kế hoạch khám phá miền Trung Nhật Bản? Xem các tour nhóm nhỏ khởi hành từ Nagoya.

Xem tất cả tour

Bạn thấy bài viết này thế nào?